Ngày đầu ở Thái Lan

Bài viết này lẽ ra phải được viết vào hôm qua – ngày 4/9/2019, nhưng khổ nổi tôi đã quá mệt sau một ngày dài.

Tôi bay chuyến 9:45 sáng ngày 4/9 từ TPHCM đến sân bay Don Muang – Bangkok, vé 1 chiều với 30kg hành lý ký gửi, khệ nệ một chiếc vali to 27kg (sau khi đã moi móc ra và để bớt ở nhà một số đồ), 1 chiếc túi nhỏ 3kg, 1 vali xách tay 7kg và 1 chiếc balo laptop khá nặng tầm 5kg trên vai, đeo thêm 1 chiếc túi nhỏ đựng tiền & passport trên người. Trông tôi rất ra dáng một người đi “di dân”.

Sáng, ba mẹ, tôi và dượng 9 lọ mọ đi từ Bình Dương từ lúc 5:00am. Dù đã check-in online hết rồi, nhưng ông bà vẫn không an tâm nên cả nhà đành phải tranh thủ đi sớm hơn.

Thú thật là tôi không expect ai đến tiễn vì thấy cũng khá ngại ngùng, nhưng may thay cả nhà tôi cũng có mặt đầy đủ. Tôi thấy mình khá ngầu khi không rơi giọt nước mắt nào, kể cả lúc ôm ba mẹ trước khi vào trong. Trước hôm đi, tôi cũng không mất ngủ, tôi có cảm giác chuyến đi này cũng giống như những chuyến du lịch khác mà tôi đã từng, việc tôi sẽ đi đâu đó xa nhà là một điều hiển nhiên mà ngay từ bé tôi đã luôn ấp ủ, rằng tôi sẽ làm, chỉ là sớm hay muộn thì tôi không chắc.

Việt Nam tiễn tôi đi với một cơn mưa, và Thái Lan cũng có một màn chào đón tương tự. Trên chuyến bay FD657 của hãng AirAsia, tôi đi cùng với đội CĐV Việt Nam, họ giúp tôi cảm thấy khá hơn khi nghe những cuộc trò chuyện về Văn Toàn, Công Phượng… Tôi ngủ hẳn 1 giấc trên máy bay, cho đến khi Tiếp viên hàng không phổ biến về T.M.6 (Form nhập cảnh Thái Lan) tôi mới tỉnh giấc. Có vẻ như không phải hãng bay nào cũng cho tất cả hành khách điền form, sau này về Apartment, tôi mới biết T.M.6 rất quan trọng đối với người nước ngoài ở Thái, chỉ kém Passport 1 chút mà thôi.

Nhập cảnh ở Thái, tôi trót lọt qua khâu kiểm tra Passport Visa, trình diện Thư nhập học (Letter of Acceptance), xuống nhận hành lý, qua hải quan lần nữa để ra cửa và bi kịch diễn ra từ lúc nào tôi không hề hay biết. Đầu tiên, tôi bỏ hết hành lý lên để scan, và anh Hải quan chắc tầm tuổi tôi (khá dễ thương), yêu cầu tôi mở vali to ra để kiểm tra. Chiếc vali nặng đến mức tôi không vác nổi để đặt lên bục, vì vậy tôi dùng hết “trí lực” để làm điều này với sự giúp đỡ của ảnh. Anh ta còn trò chuyện hỏi han khi biết tôi là du học sinh, và tôi cũng khoe khoang đầy tự hào với vốn tiếng Thái bập bẹ của mình.

Và, bi kịch thay, tôi không hề nhớ đến sự tồn tại của chiếc balo đựng laptop 5kg mới 10s trước vẫn còn trên lưng :((

Ung dung kéo 2 chiếc vali & 1 chiếc túi nhỏ đi mua sim card 4G này nọ lọ chai, đổi tiền, book xong Grab về Apartment và tới khi bỏ chiếc vali cuối cùng vào cốp xe, chỉ 3s nửa thôi xe sẽ lăn bánh tôi mới phát hiện mình quên 1 thứ…khá là nặng. Lập tức tôi xin lỗi chú tài xế, bảo rằng tôi phải quay vào trong để tìm lại balo (vừa tiếng anh, vừa tiếng thái loạn xạ đầy hốt hoảng giải thích với chú). Tôi trở vào trong, mất 3 phút để định hình và tự trấn an, tôi rà soát lại ký ức để xem mình có thể để quên balo ở đâu. Rồi tôi tiến đến quầy hỗ trợ sân bay, trình bày xong xuôi trong tâm thế chẳng biết có thể tìm lại được balo hay không. Tôi được các bạn ấy liên hệ Security dắt quay vào Custom (Hải quan), vượt qua các khâu ghi thông tin, kiểm tra người & scan rất kĩ càng và lộn tùng phèo ở bên trong, tôi mới quay trở lại được chỗ mà tôi lạc mất chiếc balo. Khi chúng tôi còn cách chỗ cũ 10m, tôi đã nhìn thấy chiếc balo đáng thương bị tôi lãng quên nằm trơ trụi bên góc tường :(( Họ yêu cầu tôi chứng minh đây là hành lý của tôi, tôi cười trừ và mở balo chìa cho họ “All the documents inside are under my name” (Tài liệu ở bên trong này đều có tên em), thế là tôi lại theo chân anh Security an toàn trở ra. Trong 20 phút ngắn ngủi nhưng dài không tưởng đấy, tôi thấy cả 4 mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông chạy vụt qua tim :)) Cho chừa tội mê trai.

Tiếp tục bắt Taxi về Apartment, lúc này tôi đã nhẹ lòng mà ung dung ngồi tám chuyện với chú tài xế Grab. Tin tôi đi, tôi được cái mạnh miệng tự tin nói, chứ tiếng Thái của tôi chỉ ở trình sơ cấp.

Siêu thị Tesco cách nhà 600m, ngay trạm BTS Onnut, bên ngoài có chợ phiên khá sôi động.

Về tới Apartment đã 2 giờ chiều, đói và khát cả ngày, nhưng bi kịch vẫn chưa kết thúc 🙁 Chủ nhà không chịu nhận tiền mặt, thế là tôi lại đứng 15 phút gọi điện nhờ chị Student Consultant chuyển khoản cho người ta bằng tài khoản Thái (muốn làm tài khoản ngân hàng local, tôi phải đợi thẻ sinh viên nữa). Mở được cánh cửa phòng, tôi gọi liền cho mẹ, nhắn tin cho cả nhà, lướt Grab Food đặt cho mình ly trà sữa giảm giá 50% chứ thật sự hết chịu nổi vì đói.

Bữa ăn ngon lành nhất trong ngày với món Mì Tom Yum cay ở Tesco Food Court

Sau khi đã nạp lại năng lượng, tôi sửa soạn lại đồ đạc và hẹn với 2 bé người Việt học cùng trường đi ăn và đi siêu thị mua một số đồ dùng còn thiếu.

Nhà tôi cách siêu thị Lotus Tesco tầm 600m, và trạm tàu BTS Onnut cũng ở đó, BigC thì cách nhà tầm 1km, cửa hàng SevenEleven cách nhà tầm 300m, khá tiện lợi. Nhưng khổ nổi mỗi khi đi mua sắm về, cuốc bộ về nhà với 2 túi đồ nặng trịch trên tay thì quả thật hơi “lẩu Thái” (chua cay).

Tôi ghé vào SevenEleven mua lon Coke Light để chill trên đường ra chỗ hẹn.

Ngày đầu tiên của tôi ở đây kết thúc như vậy đấy, cả vai và người đều mỏi nhừ. Tôi trùm mền ngủ trong mệt mỏi vào lúc 11 giờ hơn, khá ngon lành, để đèn sáng (vì sợ ma) =)))

Tôi sẽ kể tiếp câu chuyện mua sắm đồ dùng vào hôm sau nhé.

-Sunshine in Bangkok.

Add a Comment

Your email address will not be published.